Chùa Thuyền Tôn

Chùa Thuyền Tôn

Chùa Thuyền Tôn thuộc địa phận xã Dương Xuân ngày trước, nay là thôn Ngũ Tây, xã Thủy An. Chùa dựng trên một ngọn đồi cao hướng về phía tây bắc, cảnh trí tuyệt đẹp. Bên phải chùa là núi Thiên Thai, nên ngày trước chùa có tên là Thiên Thai Thuyền Tôn Tự hoặc Thiên Thai Nội Tự. Bên trái chùa là những ngọn đồi nhỏ, sau lưng là đầu ngọn núi quanh năm mây trắng lững lờ ôm ấp những rặng thông xanh ngát.

Lên chùa phải qua đàn Nam Giao theo con đường vào nghĩa trang thành phố, qua chiếc cầu xây bắc ngang kênh thủy lợi Nam sông Hương, rẽ về bên phải 2km, có tấm biển đề: Tổ Đình Thuyền Tôn 1 500m. Lối vào gần chùa len lỏi quanh co giữa các rặng thông tĩnh mịch.

Cổng chùa xây bốn trụ biểu lớn, bên cạnh có cây bồ đề cành lá sum suê phủ kín. Sân chùa rộng và thoáng, trồng nhiều loại cây cảnh xanh tươi, ở giữa có pho tượng Quan Âm.

Chùa Thuyền Tôn
Chùa Thuyền Tôn

Chùa do Tơ Liễu Quán khai sáng vào khoảng năm 1708. Ban đầu chùa chỉ là chiếc am tranh để ngài ẩn náu tu hành Năm Cảnh Hưng thứ 7, 8 (1746 – 1747) chùa được Đàn Việt chương Thái giám Mai Văn Hoan pháp danh Tế Ý trùng tu, xây bảo tháp, đúc hồng chung, mua ruộng đất cúng chùa, nên từ đó Thuyền Tôn trở thành ngôi chùa đồ sộ, uy nghi. Thời Tây Sơn, chùa bị chiến tranh tàn phá nặng nề. Năm 1808, tín nữ Lê Thi Tạ đã giúp công của trùng tu lần thứ hai và sưu tầm văn khế chuộc lại ruộng đất của chùa. Năm 1937, chùa hư nát Hòa thượng trụ trì – cố tăng thống Thích Giác Nhiên cho trùng tu toàn diện theo kiểu dùng xi măng cốt thép trợ lực, nhưng vẫn giữ được nếp kiến trúc nguy nga, lộng lẫy của chùa xưa. Mới đây, dưới sự chỉ đạo của Hòa thượng Thích Thiện Siêu, tổ đình Thuyền Tôn lại một lần nữa được trùng tu và chỉnh trang, mở rộng mặt bằng kiến trúc.

Xem thêm:

Chùa Diệu Đế – Thăm danh lam nổi tiếng của vùng đất kinh kỳ

Chùa Thiên Mụ – Vẻ đẹp nên thơ của xứ Huế mộng mơ

Chùa Báo quốc – Nơi ghi dấu nhiều dấn ấn lịch sử

Chùa Thuyền Tôn là một Thiền tự lớn ở Huế và là Tổ đình gốc của phái Liễu Quán (một nhánh của phái Lâm Tế). Tổ Liễu Quán quê ở Sông cầu (Phú Yên), đến Thuận Hóa hồi cuối thế kỷ XVII, đã tham học với nhiều bậc cao tăng người Trung Quốc như Hòa thượng Giác Phong, Thạch Liên, Từ Lâm, Tử Dung. Chúa Nguyễn Minh Vương rất mến trọng đạo đức Ngài, thường mời ngài vào cung giảng đạo. Trước khi viên tịch, Ngài Liễu Quán để lại bài kệ truyền thừa cho các đời kế tiếp tuần tự theo đó mà đặt tên pháp:

Thiệt tế đại đạo, tánh hải thanh trừng

Tâm nguyên quảng thuận, đức bổn từ phong

Giới định phước huệ, thể dụng viên thông

Vinh siêu, trí quả, mật khế thành công

Truyền kỳ diệu lý, diễn sướng chánh tôn

Hạnh giải tương ứng, đạt ngộ chơn không.

Tổ Liễu Quán viên tịch ngày 22-11 năm Nhâm Tuất (1742). Tháp Ngài dựng bên một triền núi phía đông nam chùa. Trước cổng tháp có đề bảy chữ: “Đàm hoa lạc khứ hữu dư hương”, ý nói rằng: tuy Ngài đã viên tịch nhưng đạo đức Ngài vẫn còn vang dội, như hoa ưu đàm kia tuy rã cánh nhưng hương thơm vẫn còn phảng phất.

Hai bên có hai câu đối dọc theo trụ cổng:

Bảo đạt trường minh, bất đoạn môn tiền lưu lục thủy

Pháp thân độc lộ, y nhiên tọa lý khán thanh sơn.

(Tiếng mõ vang lừng, trước ngõ không ngưng dòng suối biếc.

Pháp thân vòi vọi, quanh tòa cao ngất dãy non xanh.)

Tháp Liễu Quán có lối kiến trúc hết sức hài hòa và độc đáo, dựng bên lưng đồi thông cảnh trí diễm lệ. Sau lưng chùa còn có một ngôi tháp kiến trúc tân kỳ, hùng vĩ, đó là tháp của Ngài đệ nhị Tăng thống Thích Giác Nhiên, có trụ trì chùa Thuyền Tôn. Cả hai ngôi tháp này về mặt kỹ thuật kiến trúc được đánh giá là những ngôi tháp đẹp nhất ở Huế.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *